Kéo cần gạt tối thiểu hóa tổn hại: hy sinh ít để cứu nhiều là chuẩn mực đạo đức khẩn cấp.
Trong thế lưỡng nan, phép tính đạo đức cơ bản là giảm thiểu tổn thất: cứu 5 người với cái giá 1 mạng là một quyết định tôn trọng bình đẳng giá trị của từng sinh mạng. Đây là trực giác hệ quả luận: khi mọi lựa chọn đều gây hại, ta chọn phương án ít hại hơn. Nó đồng điệu với cách xã hội phân bổ rủi ro trong cấp cứu và phân loại ưu tiên: ưu tiên cứu được nhiều người nhất. Kéo cần gạt vì thế là cách trả lời sáng suốt trước một bất khả tránh.
Không hành động cũng là hành động; kéo cần gạt thể hiện trách nhiệm đạo đức minh bạch.
Thiên lệch bỏ qua thường khiến ta nghĩ đứng yên thì "vô tội", nhưng để mặc 5 người bị cán là một lựa chọn có hậu quả rõ ràng. Chọn kéo cần gạt là dám gánh trách nhiệm cho kết quả tốt hơn, thay vì né tránh bằng sự thờ ơ. Trách nhiệm ở đây không phải là vấy bẩn đôi tay, mà là sự can đảm đặt hậu quả chung lên trên sự an toàn tâm lý cá nhân. Đạo đức trưởng thành không trốn dưới bóng ngẫu nhiên; nó chủ động cứu người khi có thể.
Học thuyết hệ quả kép biện minh cho kéo cần gạt: ý định là cứu, tổn hại chỉ là hệ quả phụ bất đắc dĩ.
Ta không nhằm vào việc giết người; mục tiêu trực tiếp là chuyển hướng để cứu sống những người khác, còn cái chết là hệ quả phụ không mong muốn. Kéo cần gạt vì vậy khác với việc dùng người như công cụ: ta không lợi dụng ai làm phương tiện, ta giảm thiểu một tai họa không thể tránh. Nguyên tắc này gìn giữ trực giác tôn trọng nhân phẩm đồng thời thừa nhận bi kịch của lựa chọn. Nó cho phép ta hành động nhân từ mà không đánh mất chuẩn mực đạo đức cốt lõi.
Kéo cần gạt tương thích với chuẩn mực xã hội về cứu nạn và củng cố niềm tin công cộng.
Trong y khoa, cứu hộ và quản trị rủi ro, nguyên tắc nhất quán là tối đa hóa số người được cứu trong giới hạn nguồn lực—tinh thần triage. Khi người điều phối chọn phương án giảm thiểu thiệt hại, cộng đồng có thể dự báo, tin cậy và hợp tác tốt hơn, thay vì phó mặc cho sự may rủi. Thực nghiệm đạo đức học cũng cho thấy trực giác tập thể ủng hộ phương án chuyển hướng để cứu đa số, phản ánh tính khả chấp xã hội của lựa chọn này. Bằng cách kéo cần gạt, ta hành xử phù hợp với những kỳ vọng mà chính chúng ta muốn thấy trong các thiết chế cứu người.